Nghĩ về những con đường “Triệu Đô” của thủ đô Hà Nội

Hà Nội thường được nhắc đến có rất nhiều điều đặc biệt, hơn người, một trong số đó là những con đường có biệt danh “Triệu Đô”. Những con đường này ngoài việc thể hiện sự “chịu chơi” của thủ đô, cũng thể hiện quyết tâm xây dựng 1 thành phố hiện đại hơn, giảm ùn tắc giao thông của ban lãnh đạo Hà Nội. Tuy nhiên thành phố Hà Nội hoàn toàn có thể biến những con đường họ “Lỗ” tên “Triệu Đô” (tên đầy đủ: Lỗ Triệu Đô) thành những con đường họ “Lãi” cùng tên và cũng làm cho mặt phố được quy củ hơn, xoá bỏ các toà nhà “thon nhọn”, “mảnh mai”…

Đường

 

Ý tưởng thực hiện: Thay đổi cách thực hiện giải phóng mặt bằng và mở rộng đường từ cách làm hiện tại: mở rộng ra cả 2 phía (A+A) thành giải phóng mặt bằng và mở rộng sang một phía (A+B+C). Trong đó phần C là phần giải phóng thu hồi để thành phố có thể tiến hành xây dựng nhà tiêu chuẩn (nhà ở, shop-house…) để rồi có thể bán lại, thu hồi vốn mở rộng đường. Cụ thể:

Hiện tại: mở rộng A mét + A mét = 2A mét  à Diện tích mở rộng = L*2A (trong đó L là độ dài mở rộng). Chi phí giải phóng mặt bằng P1=giá đất A*L*2A.

Cách làm mới: mở rộng A mét + B mét + C mét à Diện tích mở rộng = L*(A+B+C). Chi phí giải phóng mặt bằng P2=(giá đất A*A+giá đất B*B+giá đất C*C)*L.

Mọi người đều biết, chi phí giải phóng mặt bằng chủ yếu đến từ việc phải giải phóng các nhà mặt phố (diện tích A), còn chi phí để giải phóng các diện tích trong ngõ nhỏ (diện tích B, C) đều không đáng kể so với A. Như vậy dễ dàng nhận thấy, chi phí giải phóng mặt bằng theo cách 2 (P2) gần như chắc chắn nhỏ hơn so với chi phí giải phóng mặt bằng theo cách 1 (P1). Mà sau đó thành phố lại có thêm dải đất C (C trở thành đất mặt đường C2) sau khi giải phóng mặt bằng xong. Giá đất C cho mảnh đất này (sau mở đường) thông thường sẽ có giá cao hơn giá đất A (mặt đường ban đầu). Nên thành phố có thể thu hồi được một số vốn rất lớn từ đây. Vì thành phố phải bỏ tiền ra để đầu tư mở rộng đường, nên việc thành phố thu hồi dải đất C để tiến hành bán lại sau mở rộng là hoàn toàn hợp lý. Như vậy, thành phố có thể có 1 khoản lợi nhuận như sau (chưa tính đến chi phí xây dựng):

Lãi = giá đất C2*C – P2

Khó khăn khi thực hiện: Để thực hiện theo phương án 2 này, có thể thành phố sẽ gặp phải 1 số khó khăn mới:

  1. Cư dân 2 bên đường không bên nào nhượng bộ (đồng ý) giải phóng mặt bằng: Có khả năng cả 2 bên đều không muốn bên mình bị giải phóng mặt bằng à Chỉ thị của thành phố (trong trường hợp này thành phố hoàn toàn có quyền quyết định).
  2. Cư dân khu vực C không đồng ý giải phóng mặt bằng à Thành phố có quyền quyết định, hoặc có thể chọn mở rộng 1 con đường khác.
  3. Khó khăn khi kinh doanh dải đất C: Hoàn toàn có thể tìm nhà đầu tư, bỏ thầu…

Tất nhiên, trong cách làm mới này, cũng có thể phát sinh thêm nhiều vấn đề nữa. Nhưng chí ít thì cách làm này cũng có thể giúp cho thành phố không bị thâm hụt ngân sách quá nhiều vì những con đường Lỗ Triệu Đô như xưa.

(Nhiều nguồn)